Dương Thụy là người đơn giản, vui vẻ và hóm hỉnh, hệt như truyện ngắn của cô. Cô tự nhiên và duyên dáng, văn cô cũng tự nhiên và duyên dáng. Cô là gái Sài Gòn đặc sệt, giọng văn cũng rặt Sài Gòn. Không có khác biệt hay mâu thuẫn nào giữa tác giả và tác phẩm. Từ khi cô cầm bút viết truyện ngắn đầu tiên (thời học trò) cho đến bây giờ (đang là giám đốc truyền thông - đối ngoại của một tập đoàn dược phẩm), sự nhất quán ấy là không thay đổi.
Ở ngoại ô Tokyo, một người đàn ông tên là Toru Okada tìm kiếm con mèo mất tích. Rồi chẳng mấy chốc vợ anh cũng biến mất theo. Trong cuộc tìm kiếm đó, xuất hiện bao sự kiện xoay quanh nhữnh nhân vật bí hiểm: một thiếu nữ mười sáu có vấn đề về tâm lý, một bà đồng, một cô điếm tinh thần, một chính trị gia suy đồi được đại chúng yêu thích, một cựu chiến binh mãi mãi bị khủng hoảng bởi những gì đã chứng kiến được trong Đại chiến II…
Những tình cảm chợt bén lên giữa cô nữ sinh áo trắng với anh chàng họa sĩ đang đau buồn vì tàn tật; Một khoảng thời gian mơ mộng trong ngày sinh nhật của tuổi mới lớn; Mùa hạ lại về, báo hiệu sự chia tay để rồi sẽ chẳng bao giờ còn có dịp trở lại trường xưa v.v…
Trong một cuốn sách của mình với tựa đề “On Writing”, Stephen King kể lại chuyện xảy ra vào năm 1966 khi ông còn là học sinh trung học. Truyện của ông bị biên tập viên từ chối với mấy dòng chữ đính kèm: “Viết không tồi nhưng hơi dài, cần sửa lại.” Và biên tập viên này đưa ra công thức sau đây:
Là một doanh nhân, chắc hẳn đã có lúc bạn tự hỏi: Làm thế nào để khách hàng mua sản phẩm/dịch vụ của mình? Là người hoạt động xã hội hay một nhà làm luật, chắc hẳn đã có lúc bạn tự hỏi: làm thế nào để chặn đứng các tệ nạn xã hội đang có chiều hướng ngày càng gia tăng?
Tác giả Xuân Sách đã kể lại với bạn đọc những ngày kháng chiến chống pháp ở môộtlàng quê thuộc xã Bách Đằng, huyêệnTiên Láng (Hải Phòng). Cậu bé Phạm Ngọc Đa từ một đứa trẻ mồ côi, đi ở đã trở thành một đội viên thiếu niên du kích anh dũng mưu trí. Phạm Ngọc Đa đã hy sinh như một anh hùng, hình ảnh của người thiếu niên mãi mãi rực rỡ như ánh mặt trời quê hương.
Holly yêu dấu của anh,
Anh không biết em đang ở đâu khi em đọc được những dòng chữ này. Anh chỉ hy vọng rằng khi em đọc được nó, em vẫn khỏe mạnh và an lành. Em từng thì thầm với anh rằng em không thể tiếp tục sống mà thiếu anh. Em có thể tiếp tục, Holly ạ.
Cái tên của Philip Koter đã trở nên đồng nghĩa với tiếp thị. Các sách giáo khoa của ông đã được bán trên ba triệu bản bằng 20 thứ tiếng tại 58 nước trên thế giới. Giờ đây cuốn Kotler bàn về tiếp thị trình bày những chỉ dẫn cơ bản, đã được mong đợi từ lâu của ông về tiếp thị dành cho các nhà quản lý, vừa mới được viết trên cơ sở những bài giảng thành công phi thường của ông trên khắp thế giới về tiếp thị trong thiên niên kỷ mới.
Tôi nằm trên một cái giường trong bệnh viện, co quắp dưới lớp chăn mỏng. Một cô y tá lột áo của tôi ra. Cô ta nắm mép vải, giật mạnh và cơn đau làm tôi tê liệt. Tôi gần như không nhìn thấy gì nữa, cằm tôi như dính vào ngực và không thể ngóc đầu dậy. Hai tay tôi cũng không thể cử động. Tôi thấy đau khắp người, trên đầu, trên vai, trên lưng, trên ngực.
Trong lời tựa cho cuốn Đông kinh Nghĩa Thục, cụ Nguyễn Hiến Lê than rằng: “. . .về phương diện văn hóa, ta đã kém xa Trung Hoa mà cũng thua xa cả Pháp. Hai ngàn rưỡi năm trước, Trung Hoa đã biết đặt ra một chức quan chuyên đi lượm những bài ca, bài hát trong dân gian, nhờ vậy họ mới có được một tập thi vào hàng cổ nhất thế giới.