12/01/2008, 01:16
 Chỉ có đề tài nào tôi thai nghén rỉ rả lâu ngày, và đề tài nào tôi
thích hơn thì tác phẩm đó được tôi thương nhiều hơn, mà tôi cũng có cảm
tưởng là mình viết truyện đó hay hơn nữa chớ”. Ông cho biết thêm: “Vai
chánh trong Quán Tai Heo là thi sĩ Minh Phẩm (…). Trong câu chuyện có
một bài thơ của anh ấy, bài thơ làm tôi xúc động tột độ”.
“Ý thơ” gợi nên “ý truyện” rồi hình thành truyện Quán Tai Heo.
Nhân vật chính là Minh, một thi sĩ mới nỗi danh với bài thơ “Khoai ngọt
bánh đắng” với cô nhân tình là một chiêu đãi viên tàn phai nhan sắc
đang ấp ủ mộng hoàn lương, và với một nhóm nhỏ với vài ba văn nghệ sĩ
chưa hoặc đang “mang thai” những đứa con tinh thần không hẹn ngày sinh
nở, tình cờ hội ngộ tại quán ba thuộc hạng cá kèo: Quán Tai Heo. Rồi
thảm hoạ được dự báo trước bất ngờ ập đến: con đường mới mở, “con đường
đang thành hình” đã xoá sạch vết tích Quán Tai Heo, xoá luôn những ước
vọng rất đời thường và cả những ước vọng rất dị thường của những mãnh
đời một thời gắn bó với nó, hy vọng ở nó và muốn biến nó thành một địa
chỉ bất tử…
Tác giả Bình-nguyên Lộc cho biết Minh trong truyện không phải là Minh
Phẩm và bài thơ cũng được thay đổi đôi chút cho phù hợp với câu chuyện,
và theo như lời của ông: “tất cả những chi tiết trong hầu hết tác phẩm
của tôi đều là có thật ở khắp nơi mà tôi đã tìm đến, đã gặp hoặc tôi
cũng là một vai trong những sự việc xảy ra, chớ tôi không bịa được chi
tiết. Mà tôi chỉ bịa cốt truyện để trình bày cho phù hợp ý truyện của
tôi, do tôi đã thu nhặt được những chi tiết cụ thể trong đời sống hằng
ngày mà thôi”.
|