Tới thế kỷ 18, vua
Càn Long cho chép lại hết các sách, lập thành bộ "Tứ khố toàn thư”,một
công việc sưu tầm tài liệu không tiền trong lịch sử nhân loại. Nước
Pháp thì chẳng những nhà cầm quyền mà đến thường dân cũng biết trọng
tài liệu…Còn ở nước mình, có được bao nhiêu nhà nho chép lại những tai
biến cùng cảnh sinh hoạt trong thời Nguyễn, Trịnh xung đột, hoặc trong
chiến tranh giữa Nguyễn Ánh và Tây Sơn? Mà thôi, hãy nói chuyện gần
đây. Chúng ta có muốn chép tiểu sử của Nguyễn Khuyến hoặc Chu Mạnh
Trinh để dạy học sinh ban Tú tài, cũng không biết tra cứu ở đâu, và nếu
không tán hươu tán vượn thì may lắm về tiểu sử mỗi cụ, ta viết được độ
một trang…
Và: “…Cái tinh thần không biết trọng tài liệu, xưa như vậy mà nay cũng
không hơn gì mấy. Các việc bác cổ và thư viện của mình ngày nay, mở ra
cho có với đời vậy, chứ thực ra đã làm được những việc gì quan trọng
cho văn hóa?...”
Cụ viết những dòng này là vào năm 1955, tức là chỉ khoảng 50 năm sau
Đông Kinh Nghĩa Thục, mà tài liệu đã khó kiếm vậy thay. Mà nay ta cũng
phải nhận là cụ có tài tiên tri, vì đã lại thêm một lần 50 năm nữa, mà
cái việc bác cổ và thư viện “của mình” vẫn cứ vậy. Nhất là cái vụ thư
viện của ta, vẫn cứ cửa đóng then cài, đến nỗi mà gần đây có việc đánh
cắp sách vở trong thư viện mang ra ngoài bán, mục đích là phổ biến
những tư liệu quí giá cho…nhiều người(?). Vậy ra dân ta vẫn chưa quan
tâm đến việc sưu tầm, lưu giữ tài liệu?
Rồi tôi bỗng lẩn thẩn nghĩ rằng, phong trào Đông Kinh Nghĩa thục, một
phong trào tuy ngắn ngủi, chỉ xấp xỉ một năm, mà gây được tiếng tăm, đã
đi vào lịch sử, là một bước khởi đầu quan trọng để nước ta bước đầu duy
tân, từ cái việc bỏ lề lối khoa cử, đến việc truyền bá quốc ngữ, thay
đổi kiểu suy nghĩ “gàn nho hủ lậu”, mà theo cái học công thương của
người, gắn liền với hoạt động, đổ mồ hôi và cả máu nữa, anh hùng mà bi
thảm, của các cụ đầu đảng Lương Văn Can, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh,
Ngô Đức Kế, Huỳnh Thúc Kháng…Thế mà… 100 năm…Vừa qua, ta không thấy có
một hoạt động gì, một cử chỉ nào, gọi là để kỷ niệm100 năm, kỷ niệm đệ
bách chu niên. Vậy thì nhị bách, tam tứ bách dư niên hậu…?
Bằng lối viết như kể chuyện cổ tích, Nguyễn Hiến Lê nhỏ nhẹ đưa độc giả
trở về trước, 100 năm, hít thở lại một chút hương thơm của một phong
trào yêu nước, mà nay như chỉ còn lại cái tinh thần mà thôi.