17/03/2008, 03:09
Tôi bốc mùi. Cô y tá độc ác đến nỗi mỗi
khi trông thấy cô ta bước vào tôi lại thấy sợ. Cô ta không nói gì với
tôi. Cô ta chỉ đến giật từng mảng da còn bám trên người tôi, áp lên đó
một miếng gạc và cô ta bỏ đi. Nếu có thể làm cho tôi chết, có lẽ cô ta
đã làm rồi, tôi chắc chắn như vậy. Tôi là một đứa con gái hư hỏng, nếu
người ta thiêu sống tôi thì cũng bởi tại tôi là một đứa con gái không
chồng mà lại có thai. Tôi đáng bị như vậy. Tôi biết cô ta nghĩ gì về
tôi.
Tối đen. Hôn mê. Đã bao nhiêu lâu rồi? Bao nhiêu ngày? Bao nhiêu đêm?...
Không ai muốn sờ vào tôi, không ai muốn chăm sóc tôi, không ai cho tôi ăn, không ai cho tôi uống, họ chỉ đợi tôi chết.
Tôi rất muốn được chết vì tôi xấu hổ khi thấy mình còn sống. Tôi đau
đớn xiết bao. Tôi muốn được xoa dầu lên da để làm dịu vết bỏng. Tôi
muốn có ai nhấc chiếc chăn mỏng đang đắp trên người để tôi nguội đi một
chút. Một bác sĩ đang có mặt ở đây. Tôi nhìn thấy phần chân ông ta và
vạt áo blouse trắng. Ông ta nói nhưng tôi không hiểu. Vẫn luôn là cô y
tá ấy, đến rồi đi. Tôi có thể cử động hai chân. Thỉnh thoảng, tôi nhấc
chân nâng tấm chăn mỏng lên. Tôi cảm thấy phía sau lưng đau như dần, ở
cạnh sườn tôi cũng thấy đau. Tôi nằm ngủ, đầu cúi gập dính sát vào ngực
như lúc tôi đang bị ngọn lửa đốt cháy......
|