24/04/2008, 10:18
Với những độc giả từng theo dõi dấu ấn của Banana Yoshimoto tại Việt
Nam, thì Amrita là một gạch nối, với NP, Vĩnh biệt Tugumi, Nhà bếp.
Môtíp về hành trình đi qua nỗi đau, về những người phụ nữ cô độc gợi
nhớ về một khoảng không gian của Banana. Và đặc biệt là những xúc cảm
tinh tế, được chắt lọc trong từng trang sách, những đoạn văn dồn nén
như tứ thơ lấp lánh nét riêng đầy nữ tính. Điều lôi cuốn độc giả, đó là
những con người cô độc ấy sẽ trôi trong cuộc sống của mình thế nào,
trước những kết cục thật khó dự báo.
Sakumi xuất hiện trong một trạng thái uể oải ngay từ trang sách đầu
tiên. Và cho đến hết cuốn sách, dường như cô chưa bao giờ tăng tốc cho
cuộc sống của mình. Công việc của cô hết sức bình thường: nhân viên
phục vụ trong quán ăn, nhân viên của hiệu sách. Nhưng không vì thế mà
câu chuyện ngưng đọng lại một cách chậm rãi. Mọi thứ vẫn trôi đều đặn
và tuần tự trong góc nhìn của Sakumi. Một người mẹ sẵn sàng bỏ bẵng con
cái để đi theo tiếng gọi của tình yêu. Một đứa em đang quay cuồng với
những dự báo chẳng lành gào xé trong đầu. Một chàng nhà văn trẻ cứ vùi
đầu trên những chuyến đi vô định. Một người phụ nữ hát ru cho những
linh hồn trên biển. Một người đàn ông có tài thôi miên. Một cô gái có
khả năng đoán được đồ đã được giấu kín… Mỗi nhân vật hiện diện đều với
một cảm xúc riêng, có một vẻ khác biệt khiến lập tức người ta nhớ đến.
Nó khiến cuốn tiểu thuyết dài đầu tiên của Banana ngập tràn những dòng
ý thức, biến một hành trình qua nỗi đau, qua bóng tối, qua giấc mơ dẫn
đến một cái đích lấp lánh màu của cuộc sống.
Amrita khám phá nội tâm nhân vật qua những thương tổn tinh thần. Từ một
người bí ẩn như bà mẹ, chẳng bao giờ hé lộ ra tư chất đặc biệt của
mình, cho đến cậu bé học sinh đã sớm vùi đầu vào những trải nghiệm khó
hình dung… không một ai muốn bị nhìn thấu suốt. Sau quyết định của bà
mẹ sống theo tiếng gọi của trái tim, có biết bao chuyện đã xảy ra tại
căn hộ có kết cấu như thể một nhà trọ này. Cậu em trai dứt khoát vào
học nội trú không lời lý giải thấu đáo. Cô Junko, bạn thiếu thời của mẹ
đến ở cùng sau khi ly hôn bỗng biến mất cùng một khoản tiền lớn. Sakumi
sống chung với người yêu của em gái vừa mất trong trạng thái không xác
định… Mỗi cá nhân đều tự cô lập mình, như không thể nào chia sẻ nổi với
bất kỳ ai. Và trong những khoảng không bó hẹp ấy, những linh hồn đã tìm
đến trong những cuộc trò chuyện vượt ngoài biên giới thực tại. Và sau
những cuộc gặp gỡ ấy, Sakumi đã vượt qua cơn khủng khoảng, trong cảm
giác cô độc luôn nhói đau.
Một điều đặc biệt ở Banana là dù cho câu chuyện có xóc nẩy tinh thần
đến mấy, dù cho những cuộc tình chuếnh choáng men say như thế nào, và
dù cho những chướng ngại vật chông gai ra làm sao… thì vẫn là những câu
văn nhẹ nhàng, vẫn là những đoạn văn súc tích và tiết chế. Và khi độc
giả gấp lại trang sách cuối, có thể thở ra nhẹ nhàng với những điều
giản dị mở ra. Như dòng cuối cùng của cuốn sách Amrita viết thế này “Và
cứ thế, dù cho có chuyện gì xảy ra, cuộc sống của tôi vẫn không có gì
thay đổi và chỉ trôi đi mãi, không ngừng”.
Banana Yoshimoto hé mở về Amrita: “Chủ đề của cuốn sách này rất đơn
giản. Tôi chỉ muốn thể hiện ý tưởng của mình, rằng bất chấp những sự
kiện kỳ lạ có thể xảy ra cho mỗi chúng ta, vòng quay bất tận của cuộc
sống thường ngày cũng không bao giờ được dừng lại”. Amrita đã đươc trao
giải Murasakishikibu năm 1994. Hiện tại, nữ nhà văn người Nhật Bản này
đã có 12 tiểu thuyết, 7 tập truyện ngắn và đang hướng đích về giải
Nobel văn chương.
|