Người ta kể chuyện cuộc đời
một người đàn ông thành đạt trong giới thương gia tơ lụa nước Pháp với hai mối tình tuyệt vời. Một-mê đắm, huyền ảo, xa vời như bị bỏ bùa mê. Một-
chân thành,thiết tha,cao thượng và hiện hữu. Cả hai mối tình ấy trong
con mắt tôi đều thật tuyệt vời. Nó làm cho cuộc đời người đàn ông có tên
là Herve Joncour ấy có ý nghĩa hơn ai hết.
Vào một năm dịch bệnh hoành hành làm điêu đứng sự nghiệp của cả ngành
kinh doanh tơ lụa nước Pháp.Để cứu vãn tình thế,chàng trai Herve-người
được nghề chọn, chứ không chọn nghề, bởi đã không theo binh nghiệp như
ước vọng của gia đình-lên đường tìm đến nước Nhật.Ở đó người ta đồn
rằng có những thứ lụa nhẹ đến mức không cảm thấy trên bàn tay, mát như 1
dòng nước trong lành.Chàng phải vượt qua bao nhiêu đất nước xa xôi, bao
nhiêu đại dương,bao nhiêu núi cao... Hành trình này được nhắc đi nhắc
lại trong toàn bộ câu chuyện,trong từng chuyến đi của chàng trai. Vì sao
lại thế,tôi không biết. Chỉ biết rằng mỗi lần đọc đến hành trình đó
trong các chuyến đi của chàng trai , tôi lại có cảm giác hồi hộp như
chính mình đang vượt qua bao nhiêu khó khăn để đến với sự quyến rũ đang
gọi mời ở phương xa. Và chàng đến được đất nước xa xôi đó, vượt qua được
thử thách của ông trùm địa phương, mua được trứng tằm mang về.
Cũng
chính ở đất nước đó chàng bị mê hoặc bởi một đôi mắt của người thiếp
yêu của ông trùm, một đôi mắt của người phụ nữ phương Đông mà không hề
phương đông chút nào. Ánh mắt ấy đã theo chàng trong suốt cả cuộc
đời,thúc giục chàng lại lên đường theo hành trình của mỗi chuyến
đi,ngay cả khi nước Pháp đã không còn chịu nạn dịch bệnh kia nữa, chàng
vẫn tìm lý do để được nhìn thấy đôi mắt ấy.Họ chưa hề nói với nhau một
lời, và tình yêu vẫn bùng cháy,trong ánh mắt,trong bàn tay vươn về phía
nhau... Nhưng chàng cũng đã có vợ, một người vợ chung thủy, hiền hậu, luôn
vì chàng, dường như hiểu chàng hơn cả chính chàng nữa. Mối tình kì ảo
giữa chàng trai và người con gái phương Đông ấy cũng bị ông trùm phát
hiện.Chàng không bao giờ còn cơ hội gặp lại nữa.Nhưng ánh mắt ấy theo
đuổi,ám ảnh chàng ngay cả khi đã quyết định sẽ ẩn mình tại quê hương và
cố gắng yên lòng bên người vợ yêu dấu. Một ngày, chàng nhận được một bức
thư viết bằng thứ tiếng Nhật, mực Tàu.Đó quả là một bức thư tuyệt vời về
tình yêu ân ái.Một cuộc ân ái chỉ trên trang giấy đó đã đủ để những năm
sau đó chàng sống một cuộc sống trong sáng như không còn cảm thấy có nhu
cầu gì nữa. Chàng lại tìm thấy thứ hạnh phúc bình yên bên người vợ hiền.
Câu chuyện thực sự làm tôi cảm động khi người vợ ra đi vĩnh viễn. Và một
ngày, sau đó hơn 2 tháng, ông già Herve đến thăm mộ vợ, nhận ra một chiếc
nhẫn hoa xanh bé xíu trên mộ vợ ông. Chiếc nhẫn tượng trưng cho vẻ đẹp
và thân phận một người phụ nữ phương Đông, rất đẹp, người đã 2 lần giúp
ông dịch những chữ viết của người con gái đã mê hoặc tâm trí ông. Bức
thư thứ 2 ấy, bức thư mà chỉ bằng những dòng chữ đã đủ để chàng trai trẻ
ngày ấy có một cuộc ân ái đủ cho cả một cuộc đời, chính là do vợ ông
viết ra. Đúng hơn là bà đã viết bằng tiếng Pháp và nhờ người đàn bà xinh
đẹp với chiếc nhẫn hoa xanh bé xíu ấy viết lại bằng tiếng Nhật, với thứ
mực Tàu.