Tuyển tập do các nhà văn
Thanh Quế, Đà Linh và nhà thơ Nguyễn Kim Huy tuyển chọn, biên soạn.
Theo lời của nhà thơ Thanh Quế ở đầu sách: "Tình hình văn học (Đà Nẵng)
nói chung vẫn trầm, thiếu những tác phẩm có sức khơi dậy sự tranh luận
lành mạnh và lôi cuốn độc giả. Nhưng trong sáng tác, các nhà văn, nhà
thơ Đà Nẵng đã chú ý đến những tác phẩm có độ dài và sức khái quát. Đã
xuất hiện một số tiểu thuyết, trường ca, thơ trữ tình... rất đáng chú
ý. Đặc biệt giai đoạn này nở rộ hơn trước về những tác phẩm phê bình,
lý luận, chân dung văn học và dịch...".
Ngay sau khi tuyển tập ra đời, đã gặp phản ứng dữ dội từ hội viên.
Một số hội viên lâu năm, có tác phẩm đã được khẳng định trên văn đàn cả
nước (như nhà thơ, nhà văn Hoàng Trọng Dũng (Hoàng), nhà văn Ngô Thị
Kim Cúc, nhà thơ - đạo diễn Đoàn Huy Giao... lại không được đưa vào
sách. Một số người khác, có tác phẩm được giới thiệu nhưng bị sửa đổi
câu chữ tùy tiện, dẫn đến nhiều chỗ sai hết sức phi lý.
Với 3 bài thơ được giới thiệu, nhà thơ Đông Trình đã bị sửa lý lịch
với những lỗi sai nghiêm trọng. Hôm phát hành tuyển tập, mặt Đông Trình
đỏ bừng vì tức giận: "Tên mình là Nguyễn Đình Trọng bị đổi thành Trần
Đình Trọng, năm sinh 1944 bị đổi thành 1954. Mình được các ổng cho trẻ
lại đến chục tuổi nhưng chẳng hề vui, vì cách biên soạn quá cẩu thả!".
Nhà văn, nhà báo Đặng Trung Hội, công tác ở Báo Quân đội Nhân dân
sinh năm 1957 cũng được cho trẻ lại đến... 18 tuổi (đổi năm sinh thành
1975). Anh Hội bảo: "Sai sót đến mức như vậy chứng tỏ những người này
không hề tôn trọng đồng nghiệp!".
Về nội dung, nhạc sĩ - nhà nghiên cứu Trương Đình Quang đã đi gặp
nhiều tác giả để làm một thống kê những chỗ sai nghiêm trọng. Bài thơ Sáng một vầng trăng của tác giả Trương Quang Sinh viết về liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, câu thắm thiết một vầng trăng (trang
|

Một trang đầy sai sót - Ảnh: T.Đ.T
|
416) bị sửa thành lấp lánh một vầng trăng. Nhà thơ nữ Võ Kim Ngân, bài Thanh minh cho nỗi buồn (trang 337) có hai câu: Em chẳng biết quẳng đâu/những nỗi buồn không tên tuổi bị sửa thành: Em chẳng biết quản đâu... Bài Vội của chị có câu: Vội thành cơm khi lúa ở trên đồng được in là Vội thành cơm khi lúa ở ngoài đồng
(trang 341). Nhà nghiên cứu Hồ Hoàng Thanh được in 3 bài thơ (từ trang
489-491) thì cả ba đều bị sửa hoặc in sai đến khó hiểu: nửa khổ cuối
của bài trước lại đem in vào đoạn cuối của bài sau, khiến nội dung
chẳng ăn nhập gì với nhau cả. Bài thơ lục bát Chớm của anh, câu 8 chữ: Sóng xuân chớm ánh diệu kỳ tâm linh đã bị sửa thành câu 9 chữ Sững sờ mắt chớm ánh diệu kỳ tâm linh. Thật không thể nào hiểu nổi!
Trao đổi với chúng tôi, nhà thơ Lê Anh Dũng, Phó chủ tịch Hội Nhà
văn TP Đà Nẵng cho biết: Với những sai sót "không thể chấp nhận được"
của cuốn sách, đã có ý kiến gửi đến ông Nguyễn Nho Khiêm (Phó chủ tịch
thường trực Hội Văn học nghệ thuật Đà Nẵng) đề nghị thu hồi cuốn sách
để sửa chữa. Ông Dũng thừa nhận đây là công trình được biên soạn rất
cẩu thả. Có tác giả không phải hội viên lại có mặt, trong khi nhiều hội
viên có sáng tác tiêu biểu thì vắng bóng!
Đà Nẵng vốn được bạn bè cả nước yêu mến, giới văn học nghệ thuật vẫn
xem đây là vùng đất đẹp giàu truyền thống, gây cảm hứng phong phú cho
người sáng tác qua bề dày văn hóa, đồng thời với những quan tâm hỗ trợ
mạnh mẽ từ cấp lãnh đạo cũng như công chúng. Nhưng qua những chuyện
trên, nhiều nhà thơ, nhà văn và bạn đọc lại cau mày: Phù sa thì có đấy,
nhưng trong phù sa nhiều sạn lắm!
Trương Điện Thắng